đánh rơi cuộc đời

Có những thứ tưởng đã là chân lý, mà ngờ nó vẫn sai.

Có những sự quan tâm mà sau nó là cả 1 phép toán.

Có những khi ta nhận ra rằng ngoài những ai chung huyết thống thì chả ai thương ta thật sự.

Biết là đời vẫn chẳng là mơ, cơ mà cứ tỉnh ngủ là buồn chán tràn về.

Có những nơi mà trước kia ta háo hức quay về mỗi khi hết giờ, giờ thì thấy bước chân nặng chịch.

Bụng rỗng tuếch, mâm cơm đầy, miệng thèm bánh mỳ.

Đời có mấy mà không sống, sao tự nhiên đưa tay ra trói.

F.