Không đề 1

chả hiểu sao, đi nghỉ mát về thì hụt hẫng tẹo.
Đang vô lo vô nghĩ, về đến lại thấy 1 loạt việc phải  lo..
Rồi lại kiểu thích úp úp mở mở, thích suy nghĩ, thích tính toán.. chả hiểu nghĩ gì.

Sắp đến ngày quan trọng, mình nhịn, thôi thì cố nhịn. Ít ra để ngày đấy nó tử tế.

Cơ mà chả hiểu sao phải đến mức như thế này, sống đơn giản hơn chút là đc. Suy nghĩ cho lắm vào, đòi hỏi quá nhiều vào cuộc sống đi. Rồi khi không đạt đc thì lại thấy nó tăm tối, lại thấy nó là bất hạnh.

Giờ là thấy bất lực.